GỞI NGƯỜI TRƯỢNG PHU

 

Than thân, trách phận, ích gì?

Hãy mau đứng dậy mà đi đúng đường!

Vìcòn dân tộc, quê hương

Mà ta phải xót, phải thương, phải bồi

Đã hơn nửa thế kỷ rồi

Giặc đem tà thuyết về khơi hận thù

Giặc chia đất nước Năm Tư (1954)

Dòng sông Bến Hải đỏ lừ máu dân!

Trường Sơn, giặc lại bất nhân

Xâm lăng, Nam tiến: xua quân, giết người!

Bảy Lăm (1975) máu lửa ngất trời:

Miền Nam giặc cướp và đời lầm than!!!

Dân thì thống khổ, cơ hàn

Đảng thì tham ác, bạo tàn, hại dân!

 

Nếu ta ngồi đó than thân

Tiếc thời quyền chức, tiếc lần vàng son

Trách người tình nghĩa không tròn

Bỏ ta đơn độc giữa cơn nguy nàn

Mập mờ, sợ khó, cầu an

Quay lưng nghĩa vụ phục quang sơn hà

Thì sao sáng nghĩa Quốc Giả

Thì sao dựng lại được nhà Việt Nam?!

 

Hãy xin danh dự chu toàn

Rửa hờn vong quốc, vẻ vang giống nòi

Nước buồn, nhà có được vuỉ

"Thất phu hữu trách" huống người trượng phu!!!

 

Ngô Minh Hằng

[Trang chính]

1