TUONG TU
Năm ấy, tôi 17 tuổi
Đúng 3.15pm, chuông tan học vừa reo lên, tôi đă vội vă vơ cặp sách, qua quít chào tạm biệt bạn bè, rồi cắm cúi đi miết đến trạm xe lửa chứ không đứng trước cổng trường tán gẫu lân la như mọi thường . Từ trường đến sân ga chỉ có 5 phút, nhưng đối với tôi, nó xa vô tận . Chân bước vội, tim tôi càng lúc càng đập mạnh . Trời xanh mây trắng, nóng hơn 28 độ, thế mà chân tay tôi bỗng dưng lạnh ngắt như nước đá . Gương mặt tôi mỗi lúc một ửng hồng . Đầu óc tôi quay cuồng với một ư nghĩ duy nhất "Cậu ta có ở đó hôm nay không ?"
Gần cả tháng nay, chiều nào tôi cũng ra về với tâm trạng lơ lửng và một cơ thể lạnh như băng tuyết ngàn năm như thế . Tôi không thể nào làm trái lại cái định luật của tự nhiên được . Cảm giác bồn chồn, hồi hộp và nôn nao cứ lượn qua, lượn lại trong cái bụng thấp thỏm của tôi, không tài nào bỏ nổi .
Kia rồi, cái bóng dáng quen thuộc, áo sơ mi trắng, mái tóc dài ngang cổ bồng bềnh rất công tử . Mọi vật chung quanh như không c̣n tồn tại nữa v́ mắt và tâm trí của tôi bấy giờ chỉ c̣n tập trung vào cái người ấy . Sân ga ồn ào với từng cụm học sinh tụm ba tụm bảy, tṛ chuyện tán dóc, la hét cười đùa, rượt đuổi nhau . Tôi làm mặt tỉnh khô, chậm bước lại, thong thả len người trong đám đông "nhất quỉ, nh́ ma", t́m một góc đứng chờ xe đến . Mặt tôi th́ làm ra vẻ dửng dưng, nhưng tim tôi th́ đập thật mạnh, một phần v́ run - không hiểu v́ sao - một phần v́ mới vừa đi như ma rượt trong khí trời oi bức .
Có vài người bạn đến đứng chung với tôi . Họ cười giỡn ỏm tỏi trong khi tôi chỉ ậm à ậm ừ và đôi khi cười một cách rất vô duyên . Cứ vài giây là tôi lại liếc nh́n về phía cậu ta đang đứng, và khi thấy người ấy cũng đang "nghía" lại th́ tim tôi đập mạnh lên, mặt mũi nóng bừng, tay chân đă lạnh càng thêm lạnh .
Hai tay bỏ vào túi quần, cậu ta đứng yên, tṛ chuyện khe khẽ với vài người bạn . Phong cách rất hiền hoà và điềm tĩnh, không nhít nhắt, đứng yên một chỗ chứ không thích làm ồn như những cô cậu khác . Thỉnh thoảng cậu lại đong đưa người, quay lại nh́n tôi . Có vài lần bốn mắt chợt gặp nhau, cả hai đứa đều giật bắn lên rồi vội vă ngoảnh mặt đi . Cảm giác thật là ḱ lạ !!
Tên cậu ta là ǵ ? Cậu ta bao nhiêu tuổi ? Từ đâu đến ? Tôi chỉ biết là cậu học tại một trường nam ở gần trường tôi, dựa trên bộ đồng phục mà cậu vẫn hay mặc . Ngoài ra, tôi hoàn toàn không biết tí ti ǵ về cậu ấy cả . Tôi chỉ biết là cái dáng dấp ấy từ lâu đă trở thành quen thuộc đối với tôi, chỉ biết là mỗi khi tan trường về là sẽ gặp cậu để rồi cứ nh́n trộm người ta, chỉ biết là tôi đă vẽ một bức họa khuôn mặt, đôi mắt và mái tóc của cậu . Bức họa đó, tôi đă mang theo bên ḿnh cho đến hôm nay
Rồi một khoảng thời gian sau, tôi đă không c̣n gặp lại cậu ta nữa . Có lẽ cậu ta đă chuyển trường, có lẽ cậu ta đă không c̣n muốn ra về bằng xe lửa nữa, có lẽ và có lẽ ..........
Tôi "ốm tương tư" đến gần nửa năm . Tôi đă buồn vô hạn, ḷng nặng như có tảng đá ngh́n cân đè lên . Cứ mỗi chiều tan học, tôi lại nấn ná chờ đợi cái bóng dáng kia . Chờ măi, đợi măi, rốt cuộc lần nào tôi cũng ra về với một trái tim sắp sửa oà lên khóc . Tôi đem bức tranh ra ngắm nghía, mỗi ngày đi học đều mang theo . Bạn bè của tôi thắc mắc hỏi tranh của ai, tôi chỉ cười trừ, nhún vai rồi lảng qua chuyện khác . Đối với những cô bạn thân, tôi lấp lửng nói rằng đó là bức họa người yêu trong mộng của tôi . Chỉ có một cô hiểu rơ là tôi đang nói thật .......
Ngày hôm qua, trong siêu thị, tôi đă t́nh cờ gặp lại một trong những người bạn của cậu ta . Anh chàng cứ nh́n tôi với ánh mắt thắc mắc, ngờ ngợ . Tôi đă thay đổi rất nhiều từ 3 năm qua, không biết cậu ta có nhận ra được tôi chính là cô bé đă từng tựa lưng nh́n trộm anh bạn cũ của cậu . Cậu bạn này cũng đă thay đổi rất nhiều qua dáng dấp . Nh́n cậu, tôi bỗng nhớ chuyện năm xưa, bật cười cho sự lăng mạn ngô nghê của ḿnh thuở ấy .
Về đến nhà, tôi lôi tấm h́nh cũ ấy ra, ngắm nh́n, lấy lại cảm hứng, và rồi lấy giấy bút ra...........
Năm ấy, tôi 17 tuổi.........
NGUOI BAN XAU XI
Tôi nhớ hồi tôi c̣n nhỏ, khoảng 10, 11 tuổi, khi c̣n ở VN, gia đ́nh tôi có nuôi gà và vịt rồi đem cân kư bán sĩ cho lái buôn . Lúc đó, tôi rất mê những con gà bé tí tẹo trong chuồng . Lông chúng vàng, mịn màng và mềm mại như bông g̣n . Chúng tṛn lẳn, dễ thương vô cùng . Trưa nào đi học về, tôi cũng quẳng cặp vở, lao xuống nhà sau và mân mê những chú gà xinh xắn . Tôi đổ thức ăn vào máng, chờ cho chúng tḥ đầu ra ăn, rồi vuốt ve những cái đầu nhỏ xíu . Tôi ngồi hàng giờ, lăng xăng lích xích, đến khi ba mẹ tôi bảo mới thôi .
Ngoài những chú gà bé tẹo, ba mẹ tôi có nuôi thêm vài con vịt . Những chú vịt nghễnh ngăng, to đùng, quàng quạc suốt ngày, đến inh cái óc . Tôi không thích vịt bằng những chú gà con, nhưng đặc biệt chú ư đến một chú vịt, có thể nói là xấu xí nhất trên đời ! Một mắt bị chột, một chân bị què, lông lá thưa thớt, c̣i cộc, mỏ không vàng ươm như chúng bạn, cái tướng ṛm rơi, chết ỉu . Có lẽ v́ thế mà tôi thương nó c̣n hơn những chú gà xinh đẹp kia . Khi cho vịt ăn, tôi thường dồn thức ăn cho chú vịt ấy và đôi khi quên béng đi những chú vịt khác cũng cần được ăn . Đôi khi ngồi ngắm vịt, thấy bọn vịt kia ăn hiếp chú vịt của tôi, tôi nổi xung thiên hét ầm lên . Tiếng la chí choé của tôi cộng thêm tiếng la quàng quạc của chúng tạo nên một bản giao hưởng vô cùng sống động, thu hút đến nỗi ba tôi phải chạy ra xem chuyện ǵ, để rồi ngẩn người khi chả thấy đám căi lộn nào hết mà chỉ thấy tôi hoa tay hoa chân mắng lũ vịt đang chạy cuồng lên . Không biết chú vịt ấy có biết tôi thương nó lắm không, chứ mỗi lần tôi đứng rửa mặt ngoài sàn nước, nó cứ lân la đến gần, ù ù cạc cạc như muốn nói tiếng chào hỏi . Phải chi nó biết nói tiếng người, hẳn tôi sẽ thương nó gấp bội .
Rồi một hôm, đi học về, tôi thấy trước sân nhà ḿnh, xe lớn xe nhỏ đậu chật kín . Hẳn là có đại gia đ́nh bà con dưới quê lên chơi . Chạy vào nhà, chào hỏi xong, tôi vù ra sàn nước như thường lệ .
Nhưng tôi đă không c̣n thấy bóng dáng của nó đâu nữa . Tim đập th́nh thịch v́ linh tính báo trước chuyện không hay đă xảy ra, tôi hỏi ba mẹ . Ba tôi bảo đă làm thịt vịt hết rồi .
Thật là kinh khủng ! Nước mắt rơm rớm, tôi ngồi phịch xuống ghế, không biết làm ǵ và nói ǵ bây giờ . Tôi mường tượng ra cái cảnh chú vịt của tôi giăy giụa thét lên quàng quạc . Trong lúc tôi không có ở nhà, ba mẹ tôi mới dám làm thịt lũ vịt . Tôi biết là sớm muộn ǵ cái ngày này cũng sẽ đến, nhưng khi đối diện với nó rồi, tôi đau ḷng quá !
Suốt mấy hôm liền, tôi buồn lắm . Lũ gà dễ thương không c̣n làm cho tôi vui lên được nữa . Có vài đêm, tôi thút thít khóc khi tất cả đă ngủ say . Tôi nhớ nó quá, thương nó quá, tội nghiệp cho cái số phận hẩm hiu của nó . Tôi ước ǵ ḿnh có thể quay ngược ḍng thời gian để ôm chặt nó vào ḷng, không cho nó chết .
Ôi, người bạn xấu xí, tật nguyền của tôi !
NHU*NG~ DIE^N~ VIE^N NGHIE^P. DU*
Những lần được nghe nói tiếng yêu, tôi cũng vui vẻ nở một nụ cười măn nguyện cho họ vui ḷng . Lời nói không mất tiền mua, nói yêu rất dễ, ai nói mà chẳng được . Nói th́ nghe! Tôi nghe! Nghe riết rồi nhàm . Bởi v́, họ nói rất trơn tru, ngọt hơn đường thốt nốt, nhưng khi cần phải chứng minh lời nói của ḿnh, chẳng ai làm được . Ai cũng khựng lại, găi đầu găi tai, t́m không ra cách th́ nổi quạu, giận ngược lại tôi . Chà, tôi được nhiều mẻ cười thầm trong bụng nh́n khi họ đóng một màn kịch giận ngược thật là khéo léo và tài t́nh . Những tài tử đáng thương kia chỉ lo hoa tay múa chân mà quên béng đi là tôi đang nh́n chăm chăm vào cái đuôi nghoe nguẩy một cách vô duyên của họ . Tội nghiệp quá, tôi phải đích tay chỉ, họ mới chợt nhận ra những cái hớ của ḿnh, rồi đớ người ra . Diễn lại, diễn lại ! Nhưng ôi thôi, đến khi họ chuẩn bị sẵn sàng để diễn lại, th́ tôi đă rời bỏ hậu trường mất rồi ! Cố t́m khách khác đi nhé !
Quả thật, càng ngày tôi càng thấy có nhiều ông thật là buồn cười . Giận hờn măi cũng nhàm, thôi th́ cứ dửng dưng cho qua chuyện . Ngáp một cái cũng xem như vừa mới ngủ xong một giấc dài đầy mộng mị !!!