Tài liệu của Việt Nam
Human Rights Watch
Tác Phẩm của

 Hà Thúc Sinh
Thơ


Ðại Học Máu

Vài Truyện Ngắn

Tống Biệt Hai Mươi

Kịch một cảnh ba màn: 
Quyền Của Lửa

Hội Luận Nhà Văn Quốc Tế
July 01-1999

Liên lạc:

Vietnam Human Rights Watch
P.O. Box 578
Midway City, CA. 92655, USA


Ðại Học Máu
 
CHƯƠNG MƯỜI SÁU

Trong khi bệnh ghẻ vô phương cứu chữa thì đợt học tập chính trị đã đến. Cả phòng bừng lên một không khí khác thường. Hy vọng được thả lại thắp lên trong những trái tim u ám, mệt mỏi.

Ðể đón tiếp đợt học tập chính trị, ban chỉ huy trại bắt tù thực hiện thêm nhiều khẩu hiệu treo từ phòng ngủ lên đến hội trường: Chính Sách Khoan Hồng Của Ðảng Trước Sau Như Một; Học Tập Cải Tạo Là Con Ðường Duy Nhất Ðể Trở Thành Người Công Dân Lương Thiện; Học Tập Nghiêm Túc, Ði Sát Ði Sâu, Ðào Sâu Suy Nghĩ, Thảo Luận Ðúng Ý.

Sửa soạn cho phần tinh thần để bước vào học tập là món ăn khẩu hiệu; sửa soạn cho phần thể chất là tù phải. . . thể dục mỗi sáng. Phong trào thể dục mỗi sáng áp dụng cho tất cả các trại tù thuộc căn cứ Trảng Lớn bắt đầu từ dịp này. Thể dục là tốt nhưng nó chẳng tốt cho những tên tù đói ăn, người ngợm chân tay đâu cũng có ghẻ mủ. Thế nhưng súng vệ binh và mồm quản giáo không cho phép bất cứ tên tù nào vi phạm lời bác dạy: Muốn có một thể lực tốt để phục vụ tốt thì phải thể dục mỗi ngày.

Một chiều đầu tháng mười hai hậu cần các khối được lệnh lên hậu cần trại lãnh đồ bồi dưỡng đột xuất. Cả trại reo mừng như được giải phóng. Ðây là lần thứ hai sau sáu tháng chui đầu vào trại cải tạo tù được phát tiếp phẩm. Cũng như lần trước, tiếp phẩm gồm thuốc lào "rởm", thuốc rê, tí kẹo, tí đường, đặc biệt có thêm ít bột giặt hiệu Viso. Theo khối trưởng cho biết trại phát tiếp phẩm lần này để giúp cải tạo viên thêm hồ hởi phấn khởi bước vào học tập chính trị.

Và đợt học tập chính thức bắt đầu hai ngày sau đó.

Vào chiều trước ngày bước vào học tập tù được nghỉ lao động để sắp sẵn giấy bút. Các tổ trực nhận lệnh nấu cơm từ 3 giờ sáng. Mọi việc vệ sinh doanh trại hay cá nhân phải làm xong trước 6 giờ sáng. Tù phải mặc bộ quần áo sạch sẽ và lành nhất của mình. Ðúng 7 giờ mọi người tập họp để khối trưởng hướng dẫn vào vị trí đã được ấn định trong hội trường.

Vào chỗ Vĩnh ngồi nhìn ra khung cửa chính. Một đoàn người xếp hàng hai dài tít vẫn tiếp tục nối đuôi nhau bước vào hội trường, trông giống một đoàn tế thần lặng lẽ bước vào miệng một con quái vật. "Và ta đã nằm trong lòng con quái vật!" Vĩnh chua chát nghĩ.

Phải nửa tiếng sau hội trường mới ổn định. Kế bọn đười ươi cũng kéo nhau vào và lũ lượt bò lên sân khấu. Một tên cán bộ trực điều khiển buổi học tập đã đứng trước máy vi âm -- một hệ thống máy mới được thiết lập bằng đường dây điện kéo từ trung đoàn xuống. Với bộ quân phục luộm thuộm thiếu tề chỉnh hơn cả một anh phu khuân vác, tên điều khiển mang bộ mặt xương xẩu xanh mét của kẻ có bệnh thủ dâm nhiều năm. Bộ răng cáu bẩn vì bựa cơm, vàng đen lẫn lộn vì khói thuốc lào, nhô ra khỏi cặp môi thâm dày lúc nào cũng mím lại cách căm hờn, trông như những mái chèo thò ra bên hông một chiến thuyền La Mã cổ thời.

Phía sau lưng hắn là hai dãy băng ghế có bàn kê ngay ngắn như những hàng ghế trong lớp học. Chỗ đó dành cho thủ trưởng, thủ phó, chính trị viên, các sĩ quan và quản giáo các khối ngồi. Trông kiểu cách lũ cán bộ cộng sản ngồi trước "quần chúng" mới đẹp làm sao! Nhìn chúng đứng, chúng ngồi đã đánh giá ngay được trình độ của cả chế độ. Chỉ một lát nghiêm chỉnh thôi, rồi quán tính lôi chúng về những thói quen cố hữu: Kẻ thì ngồi xổm trên ghế trông như con chó đá tiền rưỡi, kẻ thì thiếu điều nằm bổ nhoài trên mặt bàn, kẻ thì ngồi quay hẳn mặt sang một phía cánh gà trò chuyện riêng tư.

Tên cán bộ điều khiển chương trình đã lên tiếng. Giọng hắn ngọng lại được phát qua một hệ thống loa chế tạo tại nước anh em Trung quốc vĩ đại mới là khó nghe. "Hôm nay," hắn nói, "cách mạng tạo điều kiện cho các anh bước vào học tập sáu bài. Học chính trị là biểu hiện trái đã chín tới thời kỳ hái. Nó đánh dấu một khâu cực kỳ quan trọng trong việc các anh sẽ được xét cho về đoàn tụ gia đình. Nhưng tôi báo trước, tiến bộ trong lao động dễ, tiến bộ trong học tập chính trị không dễ; thế nên, quán triệt sơ bộ với các anh để các anh sửa soạn tinh thần bước vào học tập với khí thế bão nổi. Tôi cũng thay mặt trên cho các anh biết đợt học tập này sẽ có thể kéo dài nửa tháng tới ba tuần. Chi tiết tí nữa giáo viên lên lớp sẽ thông báo. Tranh thủ thời gian chờ đợi này tôi truyền đạt các anh vài vấn đề."

Nói tới đây hắn đột ngột chỉ đại vào một góc hội trường, hỏi, "Này, các anh thuộc bộ phận anh nuôi đã dứt điểm công tác cơm nước cho tập thể chưa đấy?" Tay đại diện liên khối đứng ngay chân sân khấu ngước mắt báo cáo gì đó. Tên cán bộ gật gù bảo, "Cũng tốt, nhưng lần sau lên lớp các bộ phận anh nuôi nhớ thức sớm hơn để phục vụ tập thể cho tốt, giải phóng bếp núc cho nhanh, cho kịp giờ quy định, nghe chưa?" Rồi hắn lục lạo trên mặt bục thuyết trình một lát, kế cầm lên một tờ báo đã nhầu nát. "Thế này nhá," hắn nói. "Trong những lần lên lớp trước đây để hướng dẫn các anh trong tự khai, trong sinh hoạt, trong lao động, trong đấu tranh sai trái để khắc phục những khuyết điểm tồn tại vân vân và vân vân, ban chỉ huy trại ghi nhận tuyệt đại đa số các anh đã chấp hành tốt. Tuy nhiên, còn một số ít, nhưng cũng không phải là ít lắm đâu đấy nhé, rằng thì là chưa chấp hành được tốt. Lần lên lớp hôm nay rõ là quan trọng, vậy tờ báo đây, có đăng đủ mười một điều pháp lệnh của chính phủ lâm thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam, quy định về nghĩa vụ và quyền lợi cho những sĩ quan và viên chức nguỵ quyền có ý thức tốt đã đi đăng ký trình diện học tập cải tạo. Hôm nay tôi cho đọc lại để các anh quán triệt hơn nữa chính sách khoan hồng nhân đạo của đảng ta, của cách mạng ta, của chính phủ ta."

Ðến đây hắn giơ cao tờ báo trước mặt, rồi lại chỉ đại xuống đám người ngồi gần nhất, hỏi, "Này, anh nào đọc được chữ in?" Không rõ lúc ấy máy vi âm trục trặc hay vì chưa ai hiểu rõ câu hỏi của tên cán bộ mà không ai trả lời. Thấy vậy hắn chỉ một toán khác, "Này," hắn lập lại. "Mấy anh đó, anh nào đọc được chữ in?"

Bây giờ thì mọi người đã hiểu ra câu hỏi. Không ai trả lời mà chỉ có những tiếng xầm xì kinh ngạc. Thấy hiện tượng xầm xì trước câu hỏi của mình, hắn nói như trách móc, "Ðọc bản tự khai từ anh trẻ đến anh già, anh nào cũng tú tài cử nhân, thậm chí có cả tiến sĩ, thế mà không ai đọc được chữ in sao? Chẳng lẽ miền Nam nó chỉ dạy các anh đọc và viết chữ thường?"

". . . !?"

"Anh đại diện đâu?"

Tên cán bộ bất ngờ chiếu cố Nguyễn văn Lượm.

Lượm đáp:

"Dạ, tôi đây."

"Anh có đọc được chữ in không?"

Lượm ngẩn người vì thấy tên cán bộ đánh giá mình quá tệ. Sau cùng, để phù hợp với thái độ chung của anh em, Lượm trả lời một câu nôm na kiểu Việt cộng nghe cũng tạm.

"Báo cáo anh tôi đọc cũng được, nhưng lâu lắm không đọc cũng có quên đi ít nhiều, sợ không đạt yêu cầu."

Tên cán bộ không hiểu thâm ý của câu trả lời, hắn vui ra mặt.

"Có gì mà không sợ đạt yêu cầu," hắn nói. "Cái đó là tình trạng chung. Chúng tôi cũng vậy thôi. Ðây, anh cố khắc phục đọc mười một điều pháp lệnh cho anh em cùng nghe. Ðọc sao cho lớn, cho rõ; đọc sao cho chữ không để sót, nghĩa không để lọt. Anh nghe rõ chưa?"

Lượm chẳng dạ cũng chẳng vâng. Hắn nhận lấy tờ báo, tìm qua lại rồi dõi mắt vào một cột báo bắt đầu đọc.

Vĩnh không lắng nghe tay liên khối trưởng đọc báo. Anh ngồi ngó lũ đười ươi trên sân khấu và nghĩ ngợi.

Sáu tháng qua bọn cán binh cộng sản đã đối xử với bọn anh bằng thái độ nào? Rõ ràng bằng một thái độ đầy tự tôn mặc cảm. Chúng xuất hiện trước bọn anh nhiều lúc vượt quá bộ mặt của bọn cai tù, mà với bộ mặt gần như của những kẻ khai hoá. Lắm khi Vĩnh có cảm giác bên cạnh sự căm thù còn một cái gì khác hơn thế. Hay là trong bộ óc cuồng tín chúng đang thật sự tin rằng chúng được nhận lãnh một vinh dự đảng giao cho là làm thầy, làm kẻ cứu sống những đối tượng ngu dốt, những con quỷ không tim, những kẻ đại gian đại ác, những kẻ bán nước hại dân?

Qua quan sát, Vĩnh có thể khẳng định không sợ sai đám cán bộ trong trại tù cải tạo khối đứa mang thứ mặc cảm tự tôn ấy. Từ lính đến quan, do kết quả một quá trình tuyên truyền xuyên tạc, dựng đứng và nhồi sọ, chúng tin chúng có đủ trình độ làm thầy lũ "nguỵ." Thật là mỉa mai cho những con ếch ngồi đáy giếng. Chúng đã và đang phình bụng lấy hơi để rao giảng cho con người sống trên mặt đất về hình dạng của bầu trời. Trong khi ấy chúng biết gì về bầu trời? Bầu trời của chúng có chăng là cái chủ nghĩa vay mượn, được chỉ đạo (một cách lệch lạc) bằng kinh thánh Mác-Lê với giáo chủ là lãnh tụ và kinh đô giáo hội là Mạc Tư Khoa. Bầu trời ấy không có tinh tú. Nó chỉ có bóng đêm với những săn đuổi mơ hồ. Bầu trời của bọn cán binh đáng thương hại đang ngồi trước mắt Vĩnh chính là bầu trời ấy. Tất cả kiến thức về sự tiến hoá của nhân loại, ngoài súng đạn, bên ngoài bầu trời nhỏ hẹp của chúng chúng hoàn toàn không biết mảy may. Thắng bại là lẽ thường tình, nhưng sống một kiếp người và trải một thời chiến binh, khi biết mình bại về tay một thứ kẻ thù không xứng đáng, người ta chết chắc khó nhắm mắt.

Sau 30 tháng tư, lấy con người làm mốc, người miền Nam có đủ dữ kiện để khẳng định rằng họ đã thua về tay một đối phương không xứng đáng. Không ai muốn rước người Mỹ vào đất mình, nhưng với hành động họ ùa vào miền Nam để sau đó bỏ mặc nó một thân một mình chống lại toàn bộ hệ thống cộng sản quốc tế đã không chỉ giết miền Nam một lần, họ đã giết miền Nam một ngàn lần vì cái tủi nhục chua xót này.

"Tất cả đứng dậy!"

Một tiếng hô lớn vang trên hệ thống loa. Bọn tù bật đứng dậy. Vài giây ngỡ ngàng trôi qua, tù cùng nhìn ra phía cửa chính. Một cán bộ mang quân hàm đại uý đang được thủ trưởng và chính trị viên trại hộ tống bước vào. Vĩnh ngó tên đại uý đánh giá. Cũng một ruột như nhau. Tóc hớt cao, mặt mày hốc hác, quần áo lùng thùng, đầu lúc nào cũng sùm sụp chiếc nón cối, đôi dép râu càng làm tăng vẻ lè phè vốn đã rất lè phè trong tác phong quân nhân của bọn cán binh cộng sản.

Vừa tiến dọc con đường giữa hội trưởng tên cán bộ vừa giơ bàn tay vẫy chào đám tù như lãnh tụ đi kinh lý. Sau cùng cả ba đứa bò lên sân khấu. Tên thủ trưởng vào chỗ ngồi, còn tên chính trị viên bước theo tên đại uý đến trước bục thuyết trình.

Tên chính trị viên tằng hắng lấy giọng. "Hôm nay thay mặt tiểu đoàn," hắn nói, "tôi chào mừng các anh đã khắc phục khó khăn, tham gia đông đủ buổi khai mạc đợt học tập chính trị kỳ này. Tôi cũng thay mặt khung, thay mặt các cải tạo viên trại L4T3 nhiệt liệt chào mừng đồng chí giáo viên từ sư xuống. Tôi trân trọng giới thiệu với toàn hội trường, đây, đồng chí đại uý Lê Thành Ứng. Ðồng chí Ứng sẽ đảm tránh sáu bài trong đợt học tập sơ bộ kỳ này với trại ta. Trước khi đi vào học tập, tôi nhắc sơ mục đích yêu cầu của cách mạng để các anh quán triệt hơn. Một là, các anh phải chấp hành tốt nội quy quy định trong việc học tập; hai là, các anh phải cảnh giác cao và báo cáo kịp thời bọn CIA do Mỹ nguỵ gài lại nhằm phá hoại công cuộc cải tạo của đảng ta; ba là, các anh phải chấp hành đúng mọi chỉ thị và sự giáo dục của đồng chí giáo viên."

Nói xong, tên chính trị viên quay sang tên giáo viên nói gì đó trước khi về chỗ ngồi.

Tên giáo viên bước tới máy vi âm. Hắn xắn hai tay áo trước khi nói bằng cái giọng vừa ngọng vừa ồ ề của dân miền biển. "Nhân ranh ráo viên trên chỉ thị xuống ráo rục các anh sáu bài trong đợt học tập sơ bộ..." Sau ít lời phi lộ xa gần hắn bước tới trước tấm bảng đen kê xeo xéo bên cánh trái bục thuyết trình. Cầm lấy cục phấn hắn viết trên bảng chương trình các bài bản tù sẽ phải học liên tiếp trong nửa tháng. Với nét chữ vừa nguệch ngoạc vừa to như con gà mái mệ của một trình độ học vấn có chấm rộng rãi cũng chỉ đến lớp nhất, hắn vẽ rắn vẽ rít trên mặt bảng. Mục đích: Quán triệt các anh về hai kẻ thù gian ác của nhân dân ta và nhân dân thế giới là đế quốc Mỹ và bọn tay sai nguỵ quân nguỵ quyền. Yêu cầu: Các học viên tập trung tư tưởng theo sát đề tài, ghi chép đủ để về đào sâu suy nghĩ và thảo luận hăng say. Dưới phần mục đích yêu cầu là cái tít của bài đầu tiên: Ðế Quốc Mỹ Là Kẻ Thù Của Nhân Dân Ta Và Nhân Dân Tiến Bộ Trên Toàn Thế Giới.

Viết xong mấy hàng chữ tên cán bộ trở lại bục thuyết trình. Sửa lại máy vi âm, nhấp tí nước, hắn tiếp, "Ðể tranh thủ thì giờ buổi lên lớp, tôi sẽ dẫn các anh đi từng bước vào đề tài chính sáng nay: Ðế quốc Mỹ là kẻ thù của nhân ta và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới. Tất cả các anh ngồi đây, dù nguỵ quân hay nguỵ quyền, điều trước mắt phải khẳng định là các anh đều có một dĩ vãng cực kỳ gian ác, có tội với đảng, với tổ quốc, với nhân dân; tuy nhiên, với tính ưu việt, tính khoa học của đảng ta, cách mạng đã phân tích sâu sắc vấn đề để khẳng định thêm rằng dù các anh tội nhiều hay tội ít, trực tiếp hay gián tiếp, các anh cũng chỉ là một thứ nạn nhân của thời đại. Nói thẳng ra là nạn nhân của một tập đoàn tư bản khát máu, nạn nhân của đế quốc Mỹ, tên sen đầm quốc tế, kẻ luôn luôn gây ra và nuôi dưỡng mọi cuộc chiến tranh lớn nhỏ trên toàn thế giới ngày nay." Thao thao bất tuyệt một hơi, tên giáo viên quay lại bảng đen, đập đập một ngón tay vào ba chữ đế quốc Mỹ, nói tiếp, "Nhưng tại sao gọi là đế quốc Mỹ? Bản chất đế quốc Mỹ là gì? Nhân dân ta, nhân dân tiến bộ trên thế giới căm thù đế quốc Mỹ đến độ nào? Ðây là một vấn đề hết sức to lớn. Ðể hiểu được tường tận bộ mặt tàn bạo của đế quốc Mỹ ta phải đào sâu vào hai cái khâu bản chất và hiện tượng. Ta không được lầm lẫn bản chất và hiện tượng. Sự lầm lẫn sẽ đưa ta đến những hành động vô cùng tai hại, như chính các anh đã làm là đi ngược truyền thống đấu tranh bất khuất của dân tộc, cam tâm biến mình thành tay sai cho giặc, thành một cái máy giết người, hiếp dâm, cướp của, và bước sau cùng là thực hiện đường lối xâm lược nước ta cho Mỹ nhằm biến nước ta thành một bang chư hầu của Mỹ. Vậy bản chất đế quốc Mỹ là gì? Là một con đỉa hai vòi. Một vòi nó hút máu mủ nhân dân trong nước, còn vòi kia nó vươn sang các nước khác để tìm cách hút máu nhân dân các nước này bằng ngả bán súng đạn tạo chiến tranh diệt chủng. Các anh ngồi đây, dù muốn dù không, cách mạng phải đánh giá các anh đã nhiễm độc trầm trọng tư tưởng nể Mỹ phục Mỹ. Ðể rửa sạch tư tưởng này đảng đã sáng tạo ra chính sách cải tạo tư tưởng, một chính sách cực kỳ nhân đạo, hợp với truyền thống anh hùng và sáng suốt của cha ông, chỉ đánh kẻ chạy đi không bao giờ đánh người chạy lại. Chính sách cải tạo của đảng nhất thiết là một chính sách cải tạo toàn diện và lâu dài trên toàn cõi miền Nam. Nó không thể thực hiện một sớm một chiều mà thay đổi được bầu không khí nhiễm độc nơi đây. Thế nên, bước đầu cải tạo đảng đã sáng suốt đưa ta tới bài học đầu tiên phơi bày bản chất tàn bạo của đế quốc Mỹ. Bài học này sẽ lô-rích móc xích với những bài học kế. Nó giúp các anh hiểu rõ đâu là bạn đâu là thù. Từ đó, các anh sẽ phấn chấn trong học tập, trong xét mình về dĩ vãng tội lỗi đã phạm. Các anh sẽ tích cực phấn đấu trở thành người công dân lương thiện của nước Việt Nam anh hùng, độc lập, tự do, hạnh phúc; một đất nước đã lập được những chiến thắng vẻ vang vô tiền khoáng hậu trong lịch sử: Ðã đánh tan hai thế lực xâm lược mạnh nhất hoàn cầu của thời đại là chủ nghĩa thực dân cũ của Pháp, và chủ nghĩa thực dân mới của Mỹ."

Tự dưng trên sân khấu vang lên những tiếng lộp độp vỗ tay. Bên dưới tù chưa hiểu chuyện gì thì tên chính trị viên đã đứng lên, ra dấu bảo mọi người vỗ tay hùa theo hắn. Thật là trơ trẽn, Vĩnh nghĩ bụng, bố đánh rắm con khen thơm. Tuy vậy, để đáp ứng cho nhu cầu thời đại mới, thời đại Hồ, cũng có nghĩa là thời đại vỗ tay, bên dưới một vài tiếng vỗ tay cũng nổi lên phụ hoạ cách buồn thảm với tiếng vỗ tay cò mồi của tên chính trị viên. Qua cơn vỗ tay lộp độp, người ngồi gần sân khấu có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm chửi thề của thằng chính trị viên, "Mả cha mấy thằng nguỵ, còn phải giáo dục nhiều về công tác vỗ tay. Vỗ tay gì bôi bác, thiếu khí thế cứ như là chó đánh rắm."

Dù sao vài tiếng vỗ tay cũng làm cho tên giáo viên lên tinh thần. Hắn bắt đầu chửi Mỹ thậm tệ, "Là tên sen đầm quốc tế, Mỹ đã can thiệp vào nội bộ hầu hết các quốc gia tiến bộ trên thế giới. Nó đã gầy dựng và nuôi dưỡng nhiều chế độ chư hầu tay sai bán nước mà các anh là một điển hình. Nhưng các anh thấy đấy, chính nghĩa cuối cùng đại thắng. Ðất nước ta như thế nào? Ðất không rộng, người không đông, không hề ân oán với đế quốc Mỹ, thế tại sao nó lại đến xâm lược và ra tay tàn sát nhân dân ta, đã trút xuống hai miền Nam Bắc nước ta số bom đạn nhiều gấp hai lần đã từng được sử dụng trong thế chiến thứ hai? Ðặt câu hỏi ấy để ta tìm ra nguyên nhân. Và một khi đã tìm ra được nguyên nhân, ta sẽ giải đáp được vấn đề nhanh chóng. Ðảng đã tìm ra nguyên nhân đế quốc Mỹ xâm lược nước ta nên đảng đã chiến thắng."

Cò mồi lại vỗ tay, lại lác đác vài tiếng vỗ góp, và tên cán bộ giáo viên lại tiếp, "Ðế quốc Mỹ đặt căn bản mọi sự trên lợi nhuận, đồng lúc chúng dám tung ra những khoản tiền khổng lồ để gầy dựng và nuôi dưỡng những chế độ tay sai. Loại chế độ này lèo lái bởi những tên đầu sỏ có nợ máu với nhân dân, hưởng đặc quyền đặc lợi Mỹ ban cho để tích cực thi hành chính sách thực dân mới cho Mỹ. Thằng Tưởng Giới Thạch, thằng Ngô Ðình Diệm, thằng Lý Thừa Vãn, thằng Nguyễn văn Thiệu, thằng Lon Nol, thằng Phác Chung Hy, thằng Trần văn Hương, thằng Dương văn Minh vân vân và vân vân đều thuộc cái hạng này. Các anh tự hỏi coi, với số lương trên dưới năm vạn tiền nguỵ mà một tổng thống nguỵ được lĩnh hàng tháng, nếu không hưởng đặc quyền đặc lợi của Mỹ, nếu không được chủ Mỹ cho phép ra tay bóc lột nhân dân, bóc lột giai cấp lao động thì lấy tiền đâu mà chúng nó có dinh thự hàng chục, vợ hàng trăm và con hàng ngàn?" Tới đây như bóng nhập, tên giáo viên đảo đôi mắt trắng dã qua suốt hội trường, hai mép nước bọt sủi trắng như ngựa chạy đường dài há to, để lộ hàm răng cải mả trông phát sốt rét. Hắn trở lại vấn đề, "Rồi đây trong những bài học tới các anh phải thảo luận, phải phát biểu, phải vân vân và vân vân để đào sâu hơn nữa vào bản chất của bọn tay sai đầu sỏ bán nước Diệm Thiệu Kỳ Khiêm Viên Huyền Minh Mẫu. Bây giờ tôi trở lại đề tài chính với các anh là đế quốc Mỹ. Vậy chính sách của đế quốc Mỹ được dùng để xâm lược nước ta là chính sách gì? Ở đây các anh phải ghi nhận một điều: Ðế quốc Mỹ sinh sau đẻ muộn, do đó, chúng đã rút được nhiều kinh nghiệm của bọn thực dân đế quốc đàn anh. Chính sách xâm lược của chúng với đất nước ta, mà đảng gọi là chính sách thực dân mới, còn hiểm độc gấp trăm lần chính sách thực dân cũ của bọn Pháp trước kia. Không như thực dân Pháp nhảy vào đất nước ta công khai ra mặt thống trị để gây căm phẫn cho toàn loài người tiến bộ, và sau cùng bị nhân ta dưới sự lãnh đạo của đảng đánh đuổi một cách nhục nhã ê chề; đế quốc Mỹ với chính sách thực dân mới thâm độc hơn nhiều. Chúng đã đổ công của tạo một chính quyền tay sai bù nhìn; nhìn thì cũng thấy có bầu cử, có dân chủ, có tự do, có độc lập, có chủ quyền đấy, nhưng thực tế trái ngược hoàn toàn; lại nữa, đế quốc Mỹ đã quỷ quyệt trong việc tìm ra những tên tay sai có nhiều điều kiện rất thích hợp để phục vụ cho chính sách thực dân mới của chúng. Thằng Diệm là gì? Một thằng hoạt đầu, từ đầu chí cuối đều do Mỹ huấn luyện và đạo diễn. Nó được Mỹ nuôi dưỡng, giáo dục và được đưa về nước với một lưỡi cưa điên cuồng trong tay cưa đôi đất nước." Giọng tên cán bộ tới đây nói như thét, "Tại sao thằng Diệm dám nói rằng biên giới Mỹ kéo dài đến vĩ tuyến 17? Các anh thấy không, nội một câu ấy đã lộ rõ cái đuôi buôn dân bán nước. Rồi tới thằng Thiệu lỳ, thằng cao bồi Kỳ. Cam Ranh là của chúng nó à? Chúng lấy quyền gì mà trên thực tế đã bán đứng cho Mỹ toàn quyền sử dụng? Bán nước bán nước, một bọn bán nước dơ bẩn." Ðang la hét ầm ầm tỏ một thái độ căm phẫn, tên giáo viên bỗng xuống xề một cách buồn thảm. "Hỡi ơi," hắn tiếp. "Thế mà các anh lại đi phò chúng, phạm những tội tày đình với đảng, với cách mạng, với nhân dân. Các anh cứ nghĩ xem, cúc cung tận tuỵ các anh nhận được gì? Chỉ nhận được từ nhân dân bốn chữ bán nước hại dân, và muôn đời con cháu mai sau không bao giờ quên được. Riêng thù lao Mỹ trả các anh thế nào? Bơ thừa sữa cặn. Một đời sống vật chất thua cả một con chó bên nước Mỹ. Tôi nói thật đấy. Chính báo Mỹ nó thống kê, nó bảo một lính nguỵ cấp thiếu uý chỉ lĩnh mỗi tháng tương đương hai mươi lăm Mỹ kim. Số lương như thế thì rõ ràng thua một con chó được nuôi bên mẫu quốc của các anh."

Tới lúc này thì bọn rau răm ở lại coi mòi đã thừa đắng cay. Nhưng đắng cay đến đâu cũng phải ngồi yên mà nghe.

Ðến 12 giờ trưa bài học về tội ác Mỹ nguỵ mới đi vào đoạn kết. Tên giáo viên có vẻ cũng thấm mệt. Hắn nhấp chút nước rồi mới lên lớp tiếp, "Ngày 30 tháng tư là ngày lịch sử của nhân dân ta. Ngày 30 tháng tư của những năm trước cả thế giới ăn mừng khi Hồng quân Liên xô vĩ đại tiến vào giải phóng nhân dân Ðức khỏi tay quốc xã độc tài Hitler. Từ đây, cả thế giới lại có thêm ngày 30 tháng tư của nhân dân anh hùng ta để ăn mừng, để cảm phục sức phấn đấu vô địch của đảng ta, của nhân dân ta, của quân đội ta. Ðồng lúc, nó cũng là ngày nhắc nhở cho những kẻ có tư tưởng nể Mỹ, phục Mỹ biết rằng Mỹ giàu mà không mạnh; và chính Mỹ đã đóng góp thêm vào những trang sử anh hùng của ta bằng cái thua toàn diện của nó. Ðế quốc Mông Cổ bị ta đánh bại. Thực dân Pháp bị ta đánh bại. Quân phiệt Nhật bị ta đánh bại. Ngày nay cả thế giới phải một lần nữa nghiêng mình kính phục sự vô địch của người Việt Nam ta trước bất cứ một thể lực phản động nào. Ta đã đánh bại hoàn toàn và triệt để đế quốc Mỹ cùng bọn tay sai nguỵ quân nguỵ quyền, giải phóng hoàn toàn miền Nam thân yêu và quy đất nước về một mối." Ðể chấm dứt bài học, hắn đổi giọng tâm sự, "Nhân đây tôi cũng tiết lộ cho các anh biết một bí mật. Ðúng ra đã là bí mật thì không được công bố, nhưng giờ ta đã đại thắng, bí mật không còn giá trị, thành thử có nói ra cho các anh biết cũng chẳng hại gì, ấy là đảng ra từng có một kế hoạch vô cùng táo bạo đánh thẳng sang Oa-sinh-tơn, giải phóng luôn nhân dân Mỹ, nếu như hồi đó thằng Mỹ chỉ ngoan cố không chịu cuốn cờ cút khỏi miền Nam trong hai mươi bốn giờ nữa thôi. Cũng may cho nó!"

Câu nói sau cùng của tên cán bộ giáo viên cấp đại uý cộng sản Bắc việt vô hình chung đã làm sụp đổ tất cả thái độ nghiêm túc bọn "nguỵ" cố giữ từ lúc đầu. Những tiếng cười đầu tiên cất lên từ một góc, rồi như bệnh truyền nhiễm cấp tính, nó lan khắp hội trường và không còn cách gì dập tắt được nữa.
 

| Trang bìa | Ðầu trang |
1