Ðại
Học Máu
CHƯƠNG HAI MƯƠI TÁM
Cả lũ luống cuống
như gái về nhà chồng. Không, đúng hơn như lũ tân binh quân
dịch đang thất kinh dưới sự hò hét của một cán bộ quân
trường : "Ði thẳng vào phòng. Cấm nhìn ngang liếc dọc. Chập
chờn gần hàng rào các anh vệ binh bắn bỏ. Liên hệ linh
tinh bắn bỏ..." Vĩnh vừa bước theo anh em vào phòng vừa cố
ngoái nhìn kẻ đang hò hét. Hơn một năm xa cách ánh điện,
bỗng dưng rơi vào một môi trường có đầy những ngọn điện
200 watts, đôi mắt người ta không vì thế mà sáng hơn,
ngược lại tối hơn, tối sầm là đàng khác. Ánh đèn sáng
quá làm Vĩnh chỉ nhìn ra được cái đầu kẻ hò hét giống
một quả dưa hấu. Vâng, anh chỉ nhìn thấy cái trán hói bóng
nhẵn của hắn. Vào tới trong nhà, Vĩnh và đám tù bạn từ
Trảng Lớn lên đều hơi ngỡ ngàng và e dè. Sạch và ngăn
nắp quá. Quả thế, nếu so với cảnh phòng ngủ cũ trên Trảng
Lớn thì đây mười Trảng Lớn chỉ ba cao lắm là bốn. Nền
nhà được lau bóng lộng. Kệ để đồ đạc cũng gọn ghẽ
và được đóng chặt vào vách theo một khuôn khổ nhất định.
Ðặc biệt hơn, trên vách đầu mỗi chỗ nằm đều có dán
tên tuổi từng người. Bên dưới bảng tên còn một mảnh
giấy kê khai một danh sách gì đó. Vĩnh đứng lại ở một
góc phòng cố nhíu mắt đọc mảnh giấy. Dù sao anh cũng chỉ
đọc được hàng chữ lớn nhất: Hạ Quyết Tâm. Dọc lối
đi giữa nhà có những khẩu hiệu được đóng khung gỗ hẳn
hoi, được treo dưới những đà ngang bằng hai sợi xích sắt
nhỏ trông rất trang trọng. Khẩu hiệu buồn nôn nhất Vĩnh
vừa đọc phải vẫn là khẩu hiệu "Chủ Nghĩa Mác Lê-Nin
Bách Chiến Bách Thắng!"
Bốn giờ sáng nhảy
khỏi xe, bọn tù Trảng Lớn xếp hàng nháo nhào theo sự thúc
hối của bọn cai tù cũ và mới. Trời tối, thêm mệt mỏi,
chẳng còn ai nhìn ra ai, mạnh hàng nào đứng hàng đó. Thế
rồi sau khi được đếm đủ số trong cuộc bàn giao giữa
bọn cai tù cũ mới, những đội hình tù bị cắt tùm lum và
được dẫn vào các dãy nhà sáng đèn nằm gần khu tập họp.
Vĩnh nhìn quanh mười hai đứa vừa bị dồn vào phòng B2. Anh
mừng thầm thấy có đến mấy khuôn mặt quen. Ngoài Bính cùng
tổ cùng khối cũ còn có cả Hoá và Kim ở khối 3. Chưa kịp
lên tiếng gọi nhau, quả dưa hấu ban nãy lại xuất hiện
nơi ngưỡng cửa. Giờ Vĩnh đã quen với ánh điện. Anh nhìn
kỹ quả dưa hấu. Hắn to con, ăn mặc rất lành lặn, đầu
hói bóng, mặt chữ điền, đôi mày hơi xếch tạo một nét
phi ma cô cũng là ma cạo. Hai tay áo hắn xắn cao, để lộ
hai cánh tay rắn chắc có lông đen mướt như tay một thằng
Chà và. Quả dưa hấu cất giọng miền Nam, vừa ồm ồm vừa
hung tợn. Vĩnh nghĩ bụng, mẹ kiếp sao Việt cộng lại có
thằng to con, trông hung hăng y chang mấy thằng công an chìm
thế này.
Nơi ngưỡng cửa quả
dưa hấu bắt đầu nói:
"Tôi tự giới thiệu,
tôi là Chúùc, đội trưởng đội 5. Ðội 5 là một trong năm
đội của trại 1. Ðội 5 sử dụng và trách nhiệm bảo quản
năm gian nhà, đánh số từ B1 đến B5. Trước hết, tôi thay
mặt cách mạng lên lớp quán triệt sơ bộ với các anh vài
điều. Ở đâu không biết, nhưng đã đến đây các anh phải
tuyệt đối chấp hành nội quy quy định của trại và đội
này. Mọi hành động sai trái sẽ bị nghiêm trị. Sơ bộ như
thế để các anh nắm vững vấn đề. Ngày mai các anh được
học tập nội quy sẽ rõ hơn chi tiết. Trước khi tôi xếp
chỗ cho các anh, tôi..."
"Thưa anh quản giáo..."
Hắn chưa dứt câu thì
một tay mới đến đã vội lên tiếng hỏi. Tên Chúc trợn
mắt ra oai, gằn giọng:
"Tôi bảo trước để
anh đó và các anh khác cùng rõ. Khi tôi chưa nói dứt, cấm
ngặt các anh cắt ngang. Ðó là phép lịch sự tối thiểu và
cũng là nguyên tắc tôn trọng sự phát biểu của người khác.
Lần này tôi bỏ qua, lần sau sẽ nâng cao quan điểm." Ngẫm
nghĩ tí chút rồi thấp giọng hơn, hắn tiếp, "Cũng nói trước
để các anh rõ luôn thể, tôi không phải quản giáo, tôi cũng
là cải tạo viên, chỉ thay mặt quản giáo."
Nói đoạn Chúc đảo
mắt một vòng tuồng như đo lường phản ứng của lũ tù
mới. Vĩnh nhìn Bính, nói khẽ:
"Tiên sư cha nhà nó,
suốt lúc đến giờ tao cứ tưởng nó là cháu bác Hồ."
Ðôi mắt Ðại Hàn của
Bính như muốn rách toạc ra. Nó giơ tay gãi hàm râu nham nhở,
hừm khẽ một tiếng:
"Cứ để nó huênh hoang.
Quen nước quen cái tao thề sẽ quại thằng này một trận
vỡ mặt." Tưởng chỉ nói thế, ai dè Bính vội giơ tay, "Tôi
có ý kiến."
Ðội trưởng Chúc nhăn
mặt như uống phải giấm. Hắn gắt:
"Tôi chưa giải quyết
vấn đề của anh kia, anh chưa được hỏi."
Bính nổi cáu, bổ luôn:
"Tụi tôi là người
mới đến, xin nhắc anh Chúc, dù anh là cái gì đi nữa cũng
yêu cầu anh bớt bớt cái bệnh hách xì xằng giùm cho." Trong
lúc Chúc ngỡ ngàng không ngờ bị một thằng tù mới đến
dám phản pháo thẳng mặt như vậy, thì Bính lớn giọng hơn,
"Tôi xin nhắc anh đội trưởng, chúng ta đều là cải tạo.
Anh mười ba mười bốn tháng rồi phải không? Tụi này cũng
trên năm cả. Giúp nhau thì giúp, yêu cầu đừng có thái độ
tù cha tù con trong này."
Câu nói báng bổ của
Bính đã thật sự làm cho tên đội trưởng xanh máu mặt.
Ðám tù cũ ngồi trong phòng từ đầu đến giờ nín khe. Vĩnh
đọc được trên vài nét mặt những nét rạng rỡ.
Ngoài dự trù của tất
cả, Chúc dịu giọng hỏi Bính:
"Xin lỗi anh tên là gì
nhỉ?"
"Bính, Ðặng Xuân Bính."
Tên đội trưởng hơi
nháy nháy con mắt, tưởng như cái tên của Bính nhắc hắn
nhớ đến cái tên nào khác coi mòi khủng khiếp lắm. Hắn
càng dịu giọng hơn:
"Xin lỗi anh Bính nhé.
Anh nói thế thì oan cho tôi. Anh thấy đấy, tập thể mà không
có trật tự làm sao điều động cho nhanh chóng được. Nếu
tôi có gì sai trái, gây hiểu lầm xin đấu tranh sau. Tôi chỉ
lập lại những huấn thị của quản giáo." Hắn giơ tay gãi
mũi, tiếp, "Anh có ý kiến gì xin cho biết."
Bính thấy địch thủ
đầu hàng nhanh chóng nó cũng chẳng làm tới, chỉ nói ngắn
gọn:
"Tôi nghĩ anh bạn khi
nãy muốn hỏi anh cũng chỉ vấn đề vệ sinh thôi, vậy đi
tiêu đi tiểu phải đi chỗ nào?"
Thấy Bính đã dịu Chúc
có vẻ yên tâm, dù trong mắt hắn Vĩnh vẫn đọc ra được
cái nét gì thật tiểu nhân nguy hiểm. Hắn đáp:
"Vấn đề này là quan
trọng tôi chưa kịp nói thì các anh đã vội hỏi đấy thôi.
Tôi không rõ ở trại cũ các anh ra sao, riêng trại này từ
lúc kẻng báo 8 giờ tối, tức kẻng tắt đèn, các anh muốn
đi tiêu đi tiểu, vừa khi bước ra khỏi cửa phải la lớn
câu nói như thế này: ‘Báo cáo anh vệ binh tôi xin phép đi
ỉa,’ hoặc, ‘Báo cáo anh vệ binh tôi xin phép đi đái.’
Từ phòng ra tới nhà cầu cứ mỗi năm bước lại phải lập
lại câu báo cáo một lần. Ðể bảo đảm sinh mạng và để
vệ binh không lầm lẫn với những kẻ xấu âm mưu trộm cắp
hoặc trốn trại, lệnh này phải được mọi người tuyệt
đối chấp hành nghiêm chỉnh cho đến khi kẻng báo thức 5
giờ rưỡi sáng. Ổn định chỗ ngủ xong, tôi sẽ chỉ thị
người hướng dẫn các anh ra cầu tiêu cầu tiểu."
Thấy cà kê nhiều cả
đôi bên – đội trưởng và lũ tù mới nhập trại – đều
chẳng có lợi lộc gì, đội trưởng Chúc ngoắc ngoắc hai
ba tay tù cũ đến gần. Họ có vẻ rất kính sợ Chúc. Mặt
mày lấm la lấm lét lúc tiếp chuyện với đội trưởng.
Bính quay nói với Vĩnh:
"Tụi ở đây có vẻ
hèn quá. Còn thằng hói kia đúng là thằng già dái non hột."
Vĩnh chưa kịp trả lời
bạn thì đội trưởng Chúc đã lên tiếng.
"Giới thiệu với các
anh đây là bốn tổ trưởng của nhà này. Mỗi tổ có mười
người. Tiêu chuẩn mỗi B phải có năm tổ, vị chi mỗi nhà
chứa năm mươi người. Trên bổ sung thêm mười hai người,
như vậy nhà ta hơi chật, tuy nhiên trước mắt yêu cầu các
anh tránh mọi ta thán. Ăn nhiều nằm chẳng bao nhiêu. Ta khắc
phục sắp xếp rồi mọi việc cũng tốt thôi. Từ trước
tôi là đội trưởng nhưng vẫn ngủ ở nhà này. Bây giờ
thêm mười hai anh, tôi sẽ đi chỗ khác ngủ. Tôi sẽ chia..."
Chúc chưa dứt câu thì
Hoá đã lên tiếng:
"Ðề nghị anh Chúc chúng
tôi mới đến có mười hai người, anh cứ chia cho chúng tôi
một phần năm diện tích nền nhà. Chúng tôi sẽ là một tổ
mới và cùng chịu chật một chút với nhau."
Không nói ra nhưng cả
đám mới đến đều hiểu thâm ý của Hoá. Không khí trại
này thấy ghê quá. Bài học bó đũa phải được ứng dụng.
Thằng Chúc là thằng gian ác thấy rõ, không đoàn kết để
nó dùng chính sách chia để trị là chết cả đám. Về phần
Chúc, thấy bọn mới đến coi mòi cứng đầu nên cũng ngại.
Hắn ngẫm nghĩ đề nghị của Hoá một chút rồi như thấy
rằng đụng bọn này chẳng lợi lộc gì, tốt nhất là nhịn
một bước để rà đường xem sao sẽ tính sau. Nghĩ thế Chúc
ra bộ vui vẻ ngay. Hắn hỏi:
"Xin lỗi anh tên gì nhỉ?"
"Hoá."
"Cám ơn anh Hoá. Tôi
thấy đề nghị của anh đáp ứng tốt yêu cầu trước mắt
của chúng ta, vậy bây giờ tranh thủ thời gian, tôi tạm đề
nghị anh Bính làm tổ trưởng và anh Hoá làm tổ phó tổ mới,
giúp chúng tôi giải quyết nhanh chỗ ngủ cho anh em, các anh
em mới đến có nhất trí không?"
Sợ hai thằng phải gió
lại giở trò em chả em chả, phiền chung cho cả đám, Vĩnh
vội lên tiếng thúc giục, "Chịu đại đi còn chờ gì nữa?"
Sau cùng Bính và Hoá đành chấp nhận trước những lới thúc
giục nối tiếp. Mười lăm phút kế tất cả đã có chỗ
ngả lưng. Chỗ nằm của mỗi người trên nền xi mang được
chùi bóng lộng đo vừa đúng hai gang tay rưỡi.
Ðội trưởng Chúc còn
phải quan tâm đến bốn gian khác, hắn ngoắc Bính đi theo
để chỉ chỗ tiêu tiểu cho anh em. Khi Bính trở về, Vĩnh
đã thoải mái ngả lưng trên chỗ nằm của mình với bên
phải có Hoá bên trái có Kim. Có hai đứa bạn nằm hai bên
đời tù như thế là vững như bàn thạch.
Bọn mới đến quen thói
Trảng Lớn, ăn tục nói phét ầm ầm. Bính nghe anh em hơi ồn
vội nhắc, "Mới 5 giờ sáng mấy ông khe khẽ cho anh em cũ
họ ngủ, sáng mai họ còn đi lao động." Chung quanh Vĩnh nhiều
người mệt mỏi đã nằm vật xuống ngủ, cùng lúc ấy bên
ngoài sân những câu hô hoán cứ lần lượt vang lên:
"Báo cáo anh vệ binh
tôi xin phép đi ỉa!"
"Báo cáo anh vệ binh
tôi xin phép đi đái!"
"Báo cáo anh vệ binh
tôi xin phép đi ỉa!"
Cứ thế, những câu
báo cáo, chắc toàn của bọn mới đến, từ các đội các
nhà thay nhau rền vang ngoài sân cho đến lúc bọn tù trong ngoài
đều giật mình vì một tiếng lên đạn đâu đó ngoài rào,
kèm theo là một câu chửi độc địa:
"Ð.m. chúng mày ỉa thì
ăn đi, báo cáo báo chồn gì lắm thế!"
Tiếng báo cáo im bặt.
Hoá thở dài:
"Chắc thằng vệ binh
ngồi gác bị phá giấc ngủ."
Vĩnh không trả lời
bạn. Anh ngó qua chỗ hở đầu chỗ nằm. Ngoài sân ánh điện
sáng trưng. Anh biết rõ anh đang ở đâu. Ðây là trại An Dưỡng
cũ, nơi dành cho các quân nhân QLVNCH về nghỉ ngơi một thời
gian sau những đợt trao trả tù binh. Ở đây họ được hưởng
quy chế bồi bổ đặc biệt, được điều chỉnh lại giấy
tờ quân vụ trước khi trở về đơn vị tiếp tục cuộc
đời chiến binh. Xưa đã có lần Vĩnh vào thăm trại này.
Trại rộng lắm, thế nên dù biết hiện mình và các bạn
đang nằm trong trại An Dưỡng, toạ lạc gần phi trường Biên
Hoà, nhưng anh không thể cả quyết mình đang nằm ở vị trí
nào, nhất là sau hơn một năm trại đã bị bao nhiêu ngàn
tù, do những lệnh lạc bất nhất của lũ cai tù ngu dốt,
cứ phá đi làm lại, làm lại phá đi, thì trại An Dưỡng
hiện nay nhất định không còn mang được bộ mặt của trại
An Dưỡng ngày xưa nữa.
Dưới ánh điện Vĩnh
còn nhìn thấy nhiều luống rau nằm dọc hàng rào trại. Sát
với trại như còn nhiều trại khác. Cảnh lạ lại nhìn dưới
ánh điện đêm khiến Vĩnh khó có thể phân biệt được cảnh
trí thật nơi đây. Lúc trổi dậy bước ra sân đi tiểu, điều
nổi bật nhất mà Vĩnh ghi nhận được là mọi thứ trong
ngoài đều có vẻ ngăn nắp trật tự hơn ở Trảng Lớn.
Những luống rau thẳng tắp. Những miệng giếng thật lớn
có thành đắp bằng bao cát; hai bên thành giếng trồng hai
cây cột lớn với đà ngang gắn thật nhiều ròng rọc.
Nhìn phớt qua những
cái có thể nhìn, cộng với vẻ thuần phục của các trại
viên với đội trưởng, Vĩnh đã có thể tạm khẳng định
rằng anh em ở đây vất vả hơn ở Trảng Lớn về nhiều
phương diện.
Khi trở về chỗ nằm
thì Hoá đã đi đâu mất. Một lúc sau nó quay về lôi Vĩnh
dậy.
"Có thuốc lào ngon,"
Hoá nói. "Ngồi dậy làm một hơi đi, điếu đâu?"
Nghe nói thuốc lào Vĩnh
ngồi dậy ngay. Lát sau hai đứa đều bật ngửa ngoài hàng
ba vì say thuốc. Vĩnh ngồi tựa lưng vào vách nhìn ra những
luống rau, hỏi thều thào:
"Bạn mày là thằng nào
mà điệu quá vậy?"
Hoá còn say, cũng thều
thào:
"À... à... dân cảnh
sát ở đây mới được nhận quà kỳ rồi, coi mòi còn no.
Thằng ấy xưa cảnh sát ở Mỹ Tho, làm uỷ viên an ninh xã
thời tao làm phân chi khu trưởng."
"Khai thác được gì
không?"
"Nó bảo ở đây ít
quân đội và hầu hết là đồng nghiệp của nó. Từ trước
đến nay kỷ luật rùng rợn lắm. Chức sắc là vua."
Hoá vừa dứt lời thì
những tiếng kẻng báo thức đã đua nhau rền vang khắp mọi
nơi. Một ngày mới nơi một trại tù mới của đám Vĩnh đã
bắt đầu. |