THỜI
GIAN
Như lão đồ tể
vác dao xuống lò
Bóng ngày qua cửa
lạnh lùng lặng lẽ
Lão không thấy ai đáng
để nhỏ to
Còn anh nhìn lão thở
dài khe khẽ
Cuộc đời cứ
thế diễn quanh chúng ta
Những mặt nạ vện
vằn vô cảm
Mùa Xuân rạo rực
những lá những hoa
Như vải liệm phủ niềm
đau lớn
Lũ kỷ niệm tiêu hao
thành nhỏ
Rơi rơi rơi lặng lẽ
dọc đường
Thao thiết nghĩ những
ngày đã sống
Nấm buồn lên như
mộ nghĩa trang
Tạm biệt nhé trang giấy
trắng mất ngủ
Bóng đêm thâu săm
soi ngoài song
Tạm biệt nhé đời
gang tay đáng sợ
Anh về lại anh ngắm nghía
hư không...
1-97