THẢ
XUÂN
Len dưới rừng
cây cuối tháng Ba
Miệng em son đỏ lẫn
vào hoa
Tóc em như khói cay cay
mắt
Áo mỏng vân lên
màu ngọc ngà
Mùa rét gió chui tê
sống áo
Về đây bên lửa
cởi đời nhau
Mở cho nhau những
thân thể mới
Ta thả nghìn chim bốc
trắng đầu
Sớm Xuân khi nắng
đem vàng đổ
Lòng đôi ta ấm
lòng tách trà
Giấc mơ đau khổ
sẽ đằm thắm
Lúc mình len lỏi dưới
rừng hoa
Cứ như thế chúng
ta có nhau
Trắng phau phau một trí
nhớ cũ
Mớ chỉ rối thôi
kéo về sau
Chuyện ngày qua dẫu đằm
lệ nhỏ
Cứ như thế tháo
lỏng dây đời
Cho cơn vui bốc lên trời
vắng
Anh sẽ giữ môi son
em tươi
Còn ý tưởng
gửi chùm hoa trắng...
12-93