THÁNG
TƯ NEWPORT BEACH
Ðường nhỏ ven
cầu đường đổ dốc
Lũ trẻ miệt dưới
cười ran ran
Hoa lá vào xuân mầm
như tội
Cô em hở ngực
không ngượng ngùng
Tháng Tư đâu đó
chưa tan tuyết
Mặt trời là một
miếng gương tê
Leo lên đồi cỏ
đứng nhìn núi
Ðời như bé
lại và nhu mì
Cứ đứng như
thế đầu nghĩ ngợi
Có điều nhơ nhớ
có điều quên
Tháng Tư đâu nhỉ,
năm nào nhỉ
Ngày ấy anh còn xanh
tóc xanh
Ngày ấy ven cầu đường
đổ dốc
Lũ trẻ miệt dưới
cười ran ran
Hoa lá vào xuân mầm
như tội
Nhưng em em kín em ngượng
ngùng
Ngày ấy bây giờ
hay sau nữa
Còn có khi nào Xuân
có Xuân?
3-93