BÓNG
DƯỚI NÚI PASADENA
Trăng như da thịt một
mỹ nhân
Mây che những phần
ngại tỏ lộ
Giữa khi khối óc
thôi lang thang
Dường như quanh chàng
có nỗi nhớ.
Sâu góc núi nổ
tiếng ầm lớn
Lòng nghiêng nghiêng lòng
như mưa rừng
Róc rách trong hang tựa
dĩ vãng
Không thấy hoa mà cảm
thấy hương.
Tay gậy chống không vững
cuộc đời
Dốc thoai thoải đổ
như hiện tại
Nghe kinh mang sinh nở cơn
vui
Giữa một đoá
lòng chàng tê tái.
Ðọc sách cũ ba nghìn
quyển đủ
Gió một tờ có
thấy chi đâu
Trăng một khoảnh thịt
xương xa lạ
Núi vẫn là hoang tưởng
đời sau.
Ôi chiều nay không hiểu
trời đất
Vì chàng đâu có
đứng đó đâu...
3-93