THẰNG
BÉ ÐỐN CỦI
Chui nép rừng đước
làm nhân chứng
Sự sợ hãi to
hơn buồng gan
Người quản giáo
đứng xa bất động
Cây như thù tù chặt
phăng phăng
Xa hướng bắc lò
than hoang phế
Mưa bay bay hơi núi mù
mù
Trái tim nhỏ thương
em thương mẹ
Mò đốn cây gần
phía trại tù
Tù hàng ngang như làn
sóng bẩn
Liếm dần dần một
vạt màu xanh
Trốn vào đâu lạy
Trời lạy Phật
Một thân con tù tội
đã đành
Cỏ gai tây nằm không
nhúc nhích
Ngó ra ngoài mưa trong
hoàng hôn
Một cặp mắt anh tù
lóng lánh
Tủm tỉm cười
kín như bóng đêm
Tiếng còi thổi gom tù
thành bó
Một bó người
quẩy trăm bó con
Chui khỏi bụi chiều lên
khắp nẻo
Nhìn hai tay kiến cắn
đỏ lòm
Ngó về phía lò
than hoang phế
Nổi âm u như mộ giữa
đồng
Bước vội vấp
ngã lăn trên đất
Năm bó con ai giấu bên
đàng