QUÁN
BÊN ÐƯỜNG
Nằm chui khóm lá chiếc
bàn thấp
Lề đường một
lũ tụm quanh nhau
Ếm sâu hơi thuốc
vào gan mật
Bất giác phà ra nỗi
dãi dầu
Trung tá xích lô thầm
hỏi bạn
Chợ trời dược
sĩ sao về không
Cười như nước
mắt nói như bỡn
Nó bố trưa nay còn
cái quần
Ông giáo sử mấy
năm vá lốp
Ðồ nghề lỉnh kỉnh
nặng trên lưng
Một anh văn sĩ ngồi
lê hỏi
Thời xưa phong kiến
kém hơn chăng
Gió chiều thổi tốc
người nghi ngại
Mỗi hồn hiện một
nét công an
Lá khô thôi chạy
cây thôi động
Vừa lúc đêm
lên khắp Sài Gòn