ÔNG
GIÀ LOÀ
ÐƯỜNG
NGUYỄN ÐÌNH CHIỂU
Buổi sáng ra vườn
mò mẫm chiếc bình tưới
Cảm nhận mặt trời
leo ấm cổ gầy
Ðôi mắt trơ tựa
hai hòn sỏi
Ngửi đoá hoa như
uống lấy sương mai
Khi ấy cuộc đời
nhẹ nhàng quay ngược
Thấy lại người
lính già khóc buông súng trên
đường
Sâu tâm can như có
dao xước
Máu hận trào lấm
tấm lỗ chân lông
Ðứng thẳng lên
nghe gió vù vù
Ngó ngơ ngơ hướng
nào rừng rú
Ðường trở
về ai đó có đi
Ôi biết sao nhập dòng
tham dự
Ông cụ già ngồi
dưới nắng mai
Nghe trống trận từ
Văn Lang Xích Quỷ
Nâng đóa hoa khấn
giữa đất trời
Xin được chết
hoá đôi giầy người dũng
sĩ