CON SÂU
VÀ CÁI KIẾN
Như kẻ liệt ngồi bên
kẻ câm
Ðầu lốm đốm
những miếng ăn toan tính
Nắng hay mưa cứ phơi
vai trần
Vá víu mãi cuộc
đời thêm nặng
Giờ tan xưởng
lòng không tan xưởng
Dù những giọt mồ
hôi đã được chấm
công
Tiếng động phả mùi
tanh xiềng xích
Nón lá sụp che mình
ngửi mình
Khách qua hàng Bông trạm
xe điện
Người ngồi khom kín
tựa nấm mồ
Ngọn cờ phần phật
như cười hỏi
Lũ tĩnh vật kia đã
chết chưa
Phút chốc vùng lên
như cách mạng
Những nấm mồ mở
nắp xương xẩu lao đi
Chuyến tầu điện
như con sâu trăm tuổi
Vừa sa cơ bị bầy
kiến đè
Ðứng xa như nền
văn hiến cũ
Khách ngó đời
sâu cõng kiến bò đi
Buồn tự hỏi trong
lòng chảo nóng
Con sâu cái kiến có
lối về?